Con hắc điểu đậu trên tán cây thấp kêu lên một tiếng quái dị, rồi vỗ cánh bay lượn một vòng trên đầu nhóm người Thẩm Xán.
Trong khu rừng chướng khí mịt mù, hai bóng người nấp sau một gốc cây thấp nhưng to lớn. Bọn họ đang nhai một loại cỏ xanh biếc, khiến khóe miệng không ngừng sủi bọt xanh.
Một nam một nữ. Nữ tử che mặt, lớp khăn voan đã bị dịch cỏ thấm ướt đẫm. Nam tử thì có dáng vẻ âm nhu.
"Đám man di phương Bắc này đúng là quê mùa, dám nghênh ngang nướng thịt giữa chốn chướng khí thế này." Gã nam tử âm nhu cười khẩy: "Đồ nhà quê vẫn hoàn nhà quê."




